Suy thoái về môi trường tại vùng biên giới của CHND Trung Hoa

    Một diễn biến khác xảy ra đồng thời đã làm gia tăng sự lo ngại về tình trạng suy thoái của hệ sinh thái. Trong khi tình trạng suy thoái về môi trường đã diễn ra từ nhiều thế kỷ trước đó, thì những nỗ lực sau năm 1949 nhằm vào việc tăng cường canh tác và khai thác đất đai đã làm trầm trọng thêm quá trình này. Tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh chóng do những cải cách của Đặng Tiêu Bình đem lại đã dẫn tới sức ép mạnh mẽ hơn đối với môi trường. Đồng cỏ xấu đi, những cánh rừng trở nên trơ trụi, và những dòng sông trở nên khô cạn hay ô nhiễm tới mức cá chết hết còn con người không thể lấy nước từ các con sông này để uống.

Suy thoái về môi trường tại vùng biên giới của CHND Trung Hoa

    Người Tây Tạng than phiền rằng bão cát trở nên vừa thường xuyên hơn vừa dữ dội hơn trong hai thập kỷ qua. Một dự án đầy tham vọng nhằm phát triển các vùng châu thổ ở Tây Tạng dường như chắc chắn sẽ dẫn đến chỗ hủy hoại hơn nữa hệ sinh thái của khu vực này. Ở Tân Cương, việc tăng cường trồng bông một cách tập trung, một công việc cần đến rất nhiều nước tưới, đã làm khô can các hồ nước và hậu quả là dân chúng chỉ còn những vũng nước lợ để uống. Trong khi các phóng viên nước ngoài viết một cách đầy nhiệt tình về việc chính quyền Trung Quốc đã thành công trong việc làm cho các sa mạc trở nên đơm hoa kêt trái, thì người dân địa phương lại lo ngại về mực nước ngầm đang giảm xuống và các hồ nước đang thu hẹp lại. Liên tục có những lời phàn nàn về chất lượng đang xấu đi của các vùng đất chăn thả súc vật ở vùng Nội Mông kể từ sau phong trào chống hữu khuynh và Phong trào Đại Nhảy Vọt năm 1957-1958. Dân chúng đã và tiếp tục oán giận những nỗ lực của đảng và chính phủ trong việc truyền bá những giống cây trồng và những loại súc vật không thích họp làm suy kiệt độ màu mỡ của  đất. Người dân bản địa ở cả ba khu vực tự trị cũng tức giận đối với chính sách đưa người Hán đến định cư tại địa phương của họ. Trong khi chính quyền mô tả những người mới đến là nhằm đem những kỹ năng của họ giúp nâng cao sự thịnh vượng của các khu vực này, thì người 1 dân địa phương tin rằng động cơ của việc làm này nhằm áp đảo họ về mặt sắc tộc và tiêu diệt các nền văn hóa của họ.